Kiệt quệ về thể chất, tinh thần và cảm xúc, tôi cuộn người trong chiếc ghế bành. Gia đình tôi đã đi theo sự dẫn dắt của Chúa và chuyển từ California đến Wisconsin. Khi đến nơi, xe của chúng tôi bị hỏng và trong hai tháng tiếp theo, chúng tôi không có phương tiện đi lại. Trong lúc đó, chồng tôi bị hạn chế cử động sau cuộc phẫu thuật lưng bất ngờ, còn tôi thì bị đau nhức kinh niên khiến quá trình tháo dỡ đồ đạc rất khó khăn. Ngoài ra, chúng tôi phát hiện những vấn đề tốn kém với ngôi nhà mới cũ kỹ. Chú chó già của chúng tôi gặp vấn đề về sức khỏe. Và mặc dù chú chó con mới đã mang lại niềm vui lớn, việc chăm sóc chú chó đầy năng lượng cũng tốn nhiều công sức. Tinh thần tôi trở nên cay đắng. Làm thế nào tôi có được niềm tin vững vàng khi đi trên con đường đầy khó khăn?

Khi tôi cầu nguyện, Chúa nhắc nhở tôi về tác giả thi thiên, những lời ca ngợi của ông không hề phụ thuộc hoàn cảnh. Tác giả Đa-vít dốc đổ cảm xúc của mình, thường với sự tổn thương sâu sắc, và ông tìm thấy sự nương náu trong sự hiện diện của Chúa (Thi. 16:1). Nhận biết Chúa là Đấng chu cấp và bảo vệ (c.5-6), ông ngợi khen Ngài và đi theo sự hướng dẫn của Ngài (c.7). Đa-vít khẳng định rằng ông “chẳng hề bị rúng động” bởi vì ông luôn “để Đức Giê-hô-va đứng trước mặt” ông (c.8). Vì thế, ông luôn vui thỏa và yên nghỉ trong sự hiện diện của Chúa (c.9-11).

Chúng ta cũng được vui thỏa khi nhận biết sự bình an của chúng ta không phụ thuộc vào hoàn cảnh hiện tại. Khi cảm tạ Chúa bất biến vì Ngài là Đấng đang và sẽ luôn ở cùng, sự hiện diện của Ngài sẽ củng cố cho đức tin bền vững của chúng ta.