Đôi khi tôi nghi ngờ chú mèo Healthcliff của tôi đang bị chứng FOMO (hội chứng sợ bỏ lỡ). Khi tôi về nhà với túi đồ tạp hóa, nó liền chạy đến kiểm tra trong túi có gì. Khi tôi cắt rau quả, nó đứng trên hai chân sau chăm chú nhìn và xin tôi cho ăn. Nhưng khi tôi thực sự cho Healthcliff món gì đó nó thích, nó liền nhanh chóng mất hứng thú và bỏ đi với thái độ chán nản.

Nhưng thật đạo đức giả khi tôi khó khăn với chú mèo của mình. Healthcliff phản chiếu một phần sự khao khát vô độ và sự giả định của tôi rằng “hiện tại” chưa bao giờ đủ.

Theo sứ đồ Phao-lô, sự thỏa lòng không phải là điều tự nhiên có – mà cần phải học (Phi. 4:11). Chúng ta tuyệt vọng theo đuổi bất cứ điều gì mà chúng ta nghĩ rằng sẽ làm mình thỏa mãn và chuyển sang điều khác ngay khi nhận ra nó không như ta nghĩ. Nhiều lần khác, sự bất mãn của chúng ta thể hiện qua việc lo lắng tự bảo vệ bản thân khỏi tất cả những mối đe dọa đáng ngờ.

Trớ trêu thay, đôi khi chúng ta phải trải qua điều đáng sợ nhất để đến được với niềm vui thật. Đã kinh nghiệm nhiều điều tồi tệ do cuộc sống mang đến, Phao-lô có thể trực tiếp xác nhận “bí quyết” thỏa lòng thực sự (c.11-12) – thực tế mầu nhiệm khi chúng ta trình dâng mọi khao khát của mình lên cho Chúa cách trọn vẹn, chúng ta sẽ kinh nghiệm sự bình an vượt quá sự hiểu biết (c.6-7), nhận biết sâu sắc hơn về quyền năng, vẻ đẹp và ân điển của Đấng Christ.