Năm 1985, Anthony Ray Hinton bị buộc tội giết hai người quản lý nhà hàng. Đây là một cái bẫy được sắp đặt trước vì ông đang ở cách xa hàng dặm khi vụ án xảy ra nhưng lại bị buộc tội và bị kết án tử hình. Tại phiên tòa, Ray đã tha thứ cho những người nói dối về ông, và nói thêm rằng ông vẫn vui mừng dù bị xử bất công. Ông nói: “Sau khi chết, tôi sẽ lên thiên đàng, còn bạn sẽ đi về đâu?”

Cuộc sống của tử tù thật khó khăn đối với Ray. Ánh đèn nhà tù chập chờn mỗi khi chiếc ghế điện được dùng cho người nào đó, như lời nhắc nhở ảm đạm về những gì ở phía trước. Ray vượt qua bài kiểm tra phát hiện nói dối nhưng kết quả bị phớt lờ, đây là một trong nhiều bất công mà ông phải đối diện khi vụ án được xét xử lại.

Cuối cùng, vào ngày lễ Thương Khó năm 2015, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã đảo ngược bản án của Ray. Ông đã chịu án tử hình trong gần ba mươi năm. Cuộc đời ông là minh chứng cho sự thật về Chúa. Bởi niềm tin nơi Chúa Jêsus, Ray có niềm hy vọng để vượt qua thử thách (I Phi. 1:3–5) và kinh nghiệm niềm vui siêu nhiên khi đối diện với bất công (c.8). Ray nói sau khi được trả tự do: “Niềm vui mà tôi có, họ không thể cướp lấy trong tù”. Niềm vui đó chứng minh cho đức tin thành thật của ông (c.7-8).

Niềm vui của tử tù? Thật khó để giả vờ. Niềm vui này hướng chúng ta đến với Chúa – Đấng hiện hữu dù chúng ta không thấy Ngài và Đấng sẵn sàng nâng đỡ chúng ta trong mọi thử thách.