Cậu bé hào hứng mở hộp quà to từ người cha quân nhân, người mà cậu tin rằng sẽ không thể về nhà để chúc mừng sinh nhật cậu. Bên trong hộp quà đó là một hộp quà khác, và bên trong hộp quà khác lại là một hộp quà khác nữa, trong đó chỉ có một tờ giấy ghi: “Bất ngờ!” Bối rối, cậu bé nhìn lên – vừa lúc cha cậu bước vào. Nước mắt dâng trào, cậu con trai sà vào vòng tay cha, thốt lên: “Bố ơi, con nhớ bố, con yêu bố!”

Cuộc đoàn tụ đầy nước mắt nhưng cũng đầy niềm vui đó gợi tôi nhớ đến hình ảnh được mô tả trong Khải Huyền 21, khoảnh khắc rạng ngời khi các con cái Chúa được gặp Cha yêu thương mặt đối mặt – lúc tạo vật được đổi mới và tái lập hoàn toàn. Ở đó, “[Chúa] sẽ lau ráo nước mắt trên mắt [chúng ta]”. Không còn đau đớn hay buồn phiền, bởi vì chúng ta sẽ ở với Cha thiên thượng. Khi “tiếng lớn” trong Khải Huyền 21 tuyên bố: “Kìa, đền tạm của Đức Chúa Trời ở với loài người! Ngài sẽ ở với họ” (c.3 .4).

Những người theo Chúa Jêsus đã có lòng yêu mến và niềm vui với Đức Chúa Trời như I Phi-e-rơ 1:8 mô tả: “Dù chưa thấy Ngài, anh em vẫn yêu mến Ngài, dù chưa gặp Ngài anh em vẫn tin Ngài, và hân hoan trong niềm vui rạng ngời, khôn tả.” Tuy nhiên, hãy tưởng tượng niềm vui khôn xiết, tràn đầy khi chúng ta gặp Đấng mà chúng ta yêu mến và khao khát đang dang tay chào đón chúng ta.