Tôi rẽ sang đường vào nhà, vẫy tay chào người hàng xóm Myriam và bé Elizabeth, con gái nhỏ của cô ấy. Trong những năm qua, bé Elizabeth đã quen với những cuộc trò chuyện tự phát kéo dài hơn lời hứa hẹn “vài phút”, và chuyển thành những buổi cầu nguyện của chúng tôi. Cháu trèo lên cây trước nhà, lắc lư trên cành cây và tự chơi trong khi tôi và mẹ cháu nói chuyện. Một lúc sau, Elizabeth nhảy xuống và chạy tới chỗ chúng tôi. Nắm lấy tay chúng tôi, cháu mỉm cười và gần như hát: “Đến lúc cầu nguyện nữa rồi”. Dù còn nhỏ nhưng Elizabeth dường như hiểu được tầm quan trọng của sự cầu nguyện trong tình bạn của chúng tôi.

Sau khi khích lệ các tín hữu “mạnh mẽ trong Chúa và nhờ sức toàn năng của Ngài” (Êph. 6:10), sứ đồ Phao-lô đưa ra cái nhìn đặc biệt về vai trò quan trọng của việc cầu nguyện không ngừng. Ông mô tả khí giới cần thiết mà con cái Chúa cần trong hành trình bước với Chúa, Đấng ban sự bảo vệ, sự thông sáng và lòng tin nơi lẽ thật của Ngài (c.11-17). Tuy nhiên, sứ đồ Phao-lô nhấn mạnh rằng sức lực Chúa ban đến từ sự trung tín cầu nguyện, là điều đem lại sự sống (c.18, 20).

Chúa lắng nghe và quan tâm đến những lo lắng của chúng ta, dù chúng ta dạn dĩ nói ra, khóc thầm hay giữ trong sâu thẳm tấm lòng tổn thương. Ngài luôn sẵn sàng giúp chúng ta mạnh mẽ trong quyền năng của Ngài, khi Ngài mời gọi chúng ta cứ trung tín cầu nguyện.