Thời học đại học, tôi đã từng chặt củi, xếp, bán và giao củi. Đó là một công việc cực nhọc, vì vậy tôi đồng cảm với người đốn cây không may trong câu chuyện II Các Vua 6.

Trường dành cho các tiên tri của Ê-li-sê phát triển vô cùng mạnh mẽ và nơi nhóm họp của họ trở nên quá chật hẹp. Có người đề nghị họ vào rừng, đốn cây và mở rộng cơ sở vật chất. Ê-li-sê đồng ý và đi cùng họ. Mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp cho đến khi lưỡi rìu của một người đốn cây rơi xuống nước (c.5).

Một số người cho rằng Ê-li-sê chỉ đơn giản là dùng khúc cây thăm dò dưới nước đến khi xác định được lưỡi rìu rồi kéo nó lên. Nhưng điều đó hầu như không đáng đề cập đến. Đây là một phép lạ: Lưỡi rìu chuyển động bởi bàn tay của Chúa và bắt đầu nổi lên để người đốn cây có thể lấy nó (c.6, 7).

Phép lạ đơn giản cho thấy một sự thật sâu sắc: Chúa quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống – mất lưỡi rìu, mất chìa khóa, mất mắt kính, mất điện thoại – những điều nhỏ nhặt khiến chúng ta phiền muộn. Không phải lúc nào Ngài cũng khôi phục những gì đã mất, nhưng Ngài hiểu và an ủi chúng ta trong hoạn nạn.

Bên cạnh sự đảm bảo về ơn cứu rỗi, sự chăm sóc của Chúa cũng rất quan trọng. Không có sự đảm bảo đó, chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn trong thế giới này, khi đối diện với vô số lo lắng. Chúng ta cần biết rằng Chúa quan tâm và xúc động trước những mất mát của chúng ta. Ngài quan tâm đến điều chúng ta quan tâm.