Đồng xu nào cũng có hai mặt. Mặt trước gọi là “đầu” và từ thời La Mã, mặt trước thường họa chân dung người đứng đầu quốc gia. Mặt sau gọi là “đuôi”, một thuật ngữ có lẽ bắt nguồn từ đồng mười xu của Anh có hình cái đuôi xòe ra của con sư tử trên quốc huy.

Giống như đồng xu, lời cầu nguyện của Đấng Christ trong vườn Ghết-sê-ma-nê cũng có hai mặt. Trong giờ phút đau thương nhất của cuộc đời, vào đêm trước khi Ngài chịu chết trên thập tự giá, Chúa Jêsus đã cầu nguyện như vầy: “Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén nầy khỏi Con! Dù vậy, xin ý Cha được nên, chứ không theo ý Con!” (Lu. 22:42). Khi Đấng Christ nói: “xin cất chén nầy”, đó là lời cầu nguyện chân thành đơn sơ, Ngài bày tỏ mong muốn của mình: “đây là điều con muốn.”

Sau đó, Chúa Jêsus cầu nguyện rằng “nhưng không theo ý con”. Đó là sự đầu phục. Đầu phục chính mình cho Đức Chúa Trời là khi chúng ta thưa rằng: “Nhưng Chúa ơi, điều Ngài muốn là gì?”

Lời cầu nguyện hai khía cạnh này cũng được thể hiện trong Ma-thi-ơ 26 và Mác 14 và được nhắc đến trong Giăng 18. Chúa Jêsus cầu nguyện cả hai khía cạnh: cất chén này (điều con muốn, thưa Chúa), nhưng không theo ý con (Chúa ơi, điều Ngài muốn là gì?), và xoay quanh hai điều đó.

Hai khía cạnh về Chúa Jêsus. Hai khía cạnh của lời cầu nguyện.