Joe là một nhân sự trong mục vụ chăm sóc những người gặp khủng hoảng tại một hội thánh ở New York, anh vừa trải qua đợt nghỉ kéo dài tám tuần, nhưng đó không phải là một kỳ nghỉ. Theo lời của anh, đó là “để một lần nữa sống giữa những người vô gia cư, để trở nên như họ, để nhớ cảm giác đói, mệt và bị lãng quên.” Lần đầu Joe sống trên đường phố là chín năm về trước khi anh từ Pittsburgh đến đây, chẳng có công việc hay nơi ở. Anh đã sống 13 ngày trên đường phố, hầu như không ăn và không ngủ gì nhiều. Đó là cách Chúa đã chuẩn bị anh cho nhiều thập niên cộng tác trong mục vụ giúp đỡ những người khó khăn.

Khi đến thế gian, Chúa Jêsus đã sống như những người mà Ngài đến để cứu. “Vì con cái thì cùng chung huyết nhục, nên chính Đức Chúa Jêsus cũng mang lấy huyết nhục giống như họ, để qua sự chết, Ngài tiêu diệt kẻ cầm quyền sự chết là ma quỷ” (Hê. 2:14). Từ khi giáng sinh đến khi chịu chết, Đấng Christ đã trải qua mọi kinh nghiệm của cuộc sống con người – ngoại trừ tội lỗi (4:15). Vì Ngài đã chiến thắng tội lỗi, nên Ngài có thể giúp đỡ khi chúng ta bị cám dỗ.

Và Chúa Jêsus không cần trải nghiệm lại những lo âu trần gian của chúng ta. Đấng cứu chúng ta vẫn gần gũi và vô cùng quan tâm đến chúng ta. Dù cuộc sống ra sao, hãy tin chắc rằng Đấng giải cứu chúng ta khỏi kẻ thù lớn nhất là ma quỷ (2:14), vẫn luôn sẵn sàng giúp đỡ những khi chúng ta cần nhất.