Tôi cảm thấy bồn chồn, lo lắng nên thức dậy giữa đêm, đi tới đi lui cầu nguyện. Thành thật mà nói, thái độ của tôi không phải là đầu phục Chúa trong sự cầu nguyện, mà là nghi ngờ và tức giận. Khi chẳng tìm được sự yên ủi nào, tôi ngồi xuống và ngó ra cửa sổ lớn nhìn bầu trời đêm. Tôi bất ngờ chú ý đến chòm sao Orion – ba ngôi sao được sắp xếp hoàn hảo, là điều thường thấy vào những đêm bầu trời trong sáng. Tôi chỉ biết về thiên văn học đủ để hiểu rằng những ngôi sao này ở cách xa hàng trăm năm ánh sáng.

Tôi biết rằng nếu tôi càng đến gần hơn, các ngôi sao này sẽ càng ít thẳng hàng hơn. Tuy vậy, từ góc nhìn xa của tôi, các ngôi sao trông như được sắp xếp cẩn thận trên các tầng trời. Và giây phút đó, tôi nhận ra rằng mình nhìn cuộc đời quá thiển cận nên khó có thể thấy được điều Chúa thấy. Trong bức tranh lớn của Ngài, mọi thứ đều khớp với nhau cách hoàn hảo.

Sau khi trình bày những mục đích tối thượng của Đức Chúa Trời, sứ đồ Phao-lô đã viết một bài ca ngợi khen Chúa (Rô. 11:33-36). Lời của ông hướng chúng ta nhìn lên Đấng tối cao, đường lối Ngài vượt quá khả năng hiểu biết hay dò thấu của chúng ta (c.33). Nhưng Đấng nắm giữ mọi vật trên trời và dưới đất lại vô cùng yêu thương và quan tâm đến từng chi tiết trong cuộc đời chúng ta (Mat. 6:25–34; Cô. 1:16).

Ngay cả khi mọi việc dường như khó hiểu thì kế hoạch của Chúa đang diễn ra vì ích lợi của chúng ta, và vì danh cao cả và vinh hiển của Ngài.