Khi tôi và người bạn đi đến một khu ổ chuột ở Nairobi, Kenya, chúng tôi vô cùng cảm động trước sự nghèo khổ mà chúng tôi chứng kiến. Tuy nhiên, cũng trong bối cảnh đó, những cảm xúc khác – như dòng nước mát – đã khuấy động trong lòng khi chúng tôi chứng kiến những đứa trẻ chạy đến và reo lên: “Mchungaji, Mchungaji!” (Trong tiếng Swahili nghĩa là “mục sư”). Đó là niềm vui của chúng khi nhìn thấy người lãnh đạo thuộc linh của mình trong xe của chúng tôi. Với tiếng kêu dễ thương, các em chào đón người luôn quan tâm và lo lắng cho mình.

Khi Chúa Jêsus cưỡi lừa vào thành Giê-ru-sa-lem, trong số những người nghênh đón Ngài có những đứa trẻ vui mừng. “Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến!… Hô-sa-na Con của Đa-vít” (Mat. 21:9,15). Nhưng những lời khen ngợi dành cho Chúa Jêsus không phải là âm thanh duy nhất tại đó. Người ta có thể tưởng tượng sự ồn ào nhốn nháo của những kẻ buôn bán bị Chúa Jêsus đuổi đi (c.12-13). Hơn nữa, các nhà lãnh đạo tôn giáo chứng kiến việc lành Ngài đã làm thì “rất tức giận” (c.14-15). Họ bày tỏ sự không hài lòng với những lời tán tụng của con trẻ (c.16) và điều đó bộc lộ tấm lòng hẹp hòi của họ.

Chúng ta có thể học hỏi từ đức tin của trẻ thơ ở mọi thời đại và mọi nơi, chúng nhận biết Chúa Jêsus là Cứu Chúa của thế giới. Chúa là Đấng nghe những lời ngợi khen và than khóc của chúng ta, Ngài quan tâm và giải cứu khi chúng ta đến cùng Ngài với đức tin như con trẻ.