“Mẹ tin vào Chúa Jêsus và Ngài là Cứu Chúa của mẹ, mẹ không sợ chết” – Barbara Bush, vợ của cựu Tổng thống Hoa Kỳ George H.W. Bush, đã nói với con trai trước khi bà qua đời. Lời tuyên bố lạ thường và quả quyết này cho thấy một đức tin mạnh mẽ và vững vàng. Bà đã kinh nghiệm món quà bình an của Chúa, là bình an đến từ việc biết Chúa Jêsus, ngay cả khi phải đối diện với cái chết.

Si-mê-ôn, người sống ở Giê-ru-sa-lem trong thế kỷ thứ nhất, cũng đã kinh nghiệm sự bình an sâu sắc bởi vì Chúa Jêsus. Được Đức Thánh Linh cảm thúc, Si-mê-ôn đến đền thờ khi Ma-ri và Giô-sép đem hài nhi Jêsus đến làm phép cắt bì theo luật định về bé trai mới sinh. Dù chúng ta không biết nhiều về Si-mê-ôn, nhưng qua sự mô tả của Lu-ca, ông là người đặc biệt của Chúa, công chính và đạo đức, trung tín chờ đợi Đấng Mê-si-a sẽ đến, và “Đức Thánh Linh ngự trên ông” (Lu. 2:25). Tuy nhiên, Si-mê-ôn vẫn chưa kinh nghiệm được sự bình an (shalom), một cảm giác trọn vẹn sâu sắc, cho đến khi ông nhìn thấy Chúa Jêsus.

Khi bồng ẵm hài nhi Jêsus trên tay, Si-mê-ôn cất tiếng ca ngợi Chúa, bày tỏ sự thỏa lòng hoàn toàn trong Ngài: “Lạy Chúa, bây giờ xin Chúa cho đầy tớ Chúa qua đời bình an, theo như lời Ngài; vì mắt con đã thấy sự cứu rỗi của Ngài, mà Ngài đã chuẩn bị trước mặt muôn dân” (c.29, 31). Ông được bình an vì nhìn thấy trước niềm hy vọng tương lai của cả thế giới.

Khi chúng ta kỷ niệm cuộc đời, sự chết và sự phục sinh của Chúa Jêsus, Đấng Cứu Thế được hứa ban, nguyện chúng ta vui mừng về món quà bình an của Đức Chúa Trời.