Vào Ngày Chiến Sĩ Trận Vong, tôi nghĩ đến nhiều cựu quân nhân, đặc biệt là bố và các chú của tôi, họ là những người phục vụ trong quân đội suốt Đệ Nhị Thế Chiến. Họ đã sống sót trở về nhà, nhưng trong cuộc chiến đó, hàng trăm ngàn gia đình đã mất đi người thân yêu vì phục vụ đất nước. Tuy nhiên, khi được hỏi, bố tôi và hầu hết những người lính thời đó nói rằng họ sẵn sàng từ bỏ mạng sống để bảo vệ những người mình yêu thương và bênh vực những điều mình tin là đúng đắn.

Khi một người chết vì bảo vệ đất nước, câu Kinh Thánh Giăng 15:13 – “Không có tình yêu thương nào lớn hơn tình yêu thương vì bạn hữu mà hi sinh mạng sống mình” – thường được đọc trong tang lễ để tôn vinh sự hy sinh của họ. Nhưng bối cảnh đằng sau câu Kinh Thánh này là gì?

Khi Chúa Jêsus nói những lời đó với các môn đồ trong Bữa Tiệc Cuối Cùng, Ngài sắp sửa chịu chết. Và một trong những môn đồ của Ngài là Giu-đa, đã rời đi để phản bội Ngài (13:18-30). Tuy Đấng Christ biết tất cả những điều này nhưng Ngài vẫn chọn hy sinh mạng sống vì bạn hữu và kẻ thù của Ngài.

Chúa Jêsus sẵn sàng chết vì những người mà một ngày nào đó sẽ tin nhận Ngài, cả những người vẫn là kẻ thù của Ngài (Rô. 5:10). Đổi lại, Ngài muốn các môn đồ (xưa và nay) phải “yêu thương nhau” như Ngài đã yêu họ (Gi.15:12). Tình yêu vĩ đại của Ngài thôi thúc chúng ta yêu người khác bằng sự hy sinh– cả bạn hữu lẫn kẻ thù.