Vị diễn giả đang nói về đề tài căng thẳng giữa các chủng tộc. Tuy vậy, ông vẫn bình tĩnh. Đứng trên sân khấu trước vô số khán giả, ông mạnh dạn thuyết trình với sự ân hậu, khiêm tốn, ân cần và cả hài hước. Chẳng mấy chốc, những khán giả đầy căng thẳng đã trở nên thoải mái rõ rệt, họ cười cùng với diễn giả về vấn đề nan giải mà tất cả đều đối mặt: làm thế nào để giải quyết vấn đề nóng, nhưng bình tĩnh trong cảm xúc và lời nói. Đúng vậy, làm thế nào để giải quyết một đều chua chát với ân điển ngọt ngào.

Vua Sa-lô-môn cũng khuyên chúng ta điều tương tự: “Lời nói ân hậu giống như tàng ong, ngon ngọt cho tâm hồn và khỏe mạnh cho xương cốt” (Châm. 16:24). Nhờ đó, “lòng người khôn ngoan… thêm sự học thức cho đôi môi” (c.23).

Tại sao vị vua đầy quyền lực như Sa-lô-môn lại dành thời gian để hướng dẫn chúng ta về cách ăn nói? Vì lời nói có sức tàn phá. Trong thời vua Sa-lô-môn, các vị vua dựa vào sứ giả để biết thông tin về quốc gia của mình, những sứ giả bình tĩnh và đáng tin cậy rất được xem trọng. Họ nói năng thận trọng và giữ gìn miệng lưỡi, không phản ứng thái quá hoặc nói cách gay gắt, bất kể là vấn đề gì.

Tất cả chúng ta đều được lợi ích khi thêm ân hậu vào những quan điểm và suy nghĩ của mình bằng sự ngọt ngào của lòng tin kính và thận trọng. Theo vua Sa-lô-môn, “những toan tính trong lòng là việc của con người, nhưng câu trả lời đến từ Đức Giê-hô-va” (c.1).