Đôi mắt nhìn thấy sự vĩnh cửu là điều mà Madeline, bạn tôi cầu nguyện cho con cháu của mình. Gia đình cô ấy đã trải qua giai đoạn đầy rối ren, cuối cùng con gái của cô qua đời. Khi gia đình đau buồn vì sự mất mát khủng khiếp đó, Madeline mong cả nhà không nhìn mọi việc với đôi mắt hạn hẹp – vì bị chi phối bởi nỗi đau trong thế giới này. Cô mong gia đình sẽ có cái nhìn xa hơn khi có niềm hy vọng tràn đầy nơi Đấng yêu thương.

Sứ đồ Phao-lô và các đồng lao đã chịu nhiều đau khổ dưới tay của những kẻ bắt bớ và thậm chí các tín hữu cũng nghi ngờ họ. Tuy nhiên, họ đã tập chú vào cõi đời đời. Phao-lô đã nhận biết cách mạnh mẽ rằng “chúng ta không chú tâm đến những điều thấy được, nhưng chú tâm đến những điều không thấy được. Vì những điều thấy được chỉ là tạm thời, còn những điều không thấy được là vĩnh cửu” (II Cô. 4:18).

Mặc dù đang làm công việc Chúa, nhưng họ bị “chèn ép mọi cách,” “bối rối”, “bắt bớ” và “quật ngã” (c.8-9). Chẳng phải Chúa nên giải cứu họ khỏi những nan đề này sao? Nhưng thay vì thất vọng, Phao-lô đã xây niềm hy vọng của mình trên “sự vinh quang vĩnh cửu” thay vì hoạn nạn tạm thời (c.17). Ông biết rằng quyền năng của Đức Chúa Trời đang hành động trong ông và hoàn toàn tin chắc rằng “Đấng đã khiến Chúa là Đức Chúa Jêsus sống lại, cũng sẽ khiến chúng tôi sống lại với Đức Chúa Jêsus” (c.14).

Khi thế giới xung quanh chao đảo, chúng ta hãy nhìn xem Chúa – Vầng đá đời đời bất diệt.