Con gái tôi trở nên say mê sách truyện Nancy Drew. Trong ba tuần qua, cháu đọc ít nhất mười hai cuốn tiểu thuyết về cô gái thám tử này. Cháu yêu truyện trinh thám, chân thành mà nói thì tôi cũng yêu thích truyện Nancy Drew, và các bản sao bìa xanh mà mẹ tôi đã đọc trong những năm 1960 vẫn còn xếp trên kệ trong nhà bà.

Nhìn thấy sở thích này truyền sang thế hệ kế tiếp khiến tôi tự hỏi không biết mình còn truyền lại cho con điều gì nữa. Trong lá thư thứ hai gửi cho Ti-mô-thê, Phao-lô viết rằng khi nghĩ về Ti-mô-thê, ông nhớ đến “đức tin chân thành” nơi bà ngoại và mẹ của Ti-mô-thê. Tôi hy vọng rằng ngoài sự thích thú đối với các câu chuyện huyền bí, con gái tôi cũng được thừa hưởng đức tin và cháu sẽ sống cuộc đời “phục vụ” như ông bà của mình, và cũng sẽ cầu nguyện, bám lấy “lời hứa ban sự sống trong Chúa Jêsus Christ” (II Ti. 1:1).

Tôi cũng thấy niềm hy vọng cho những người mà cha mẹ hoặc ông bà không biết Chúa. Mặc dù cha của Ti-mô-thê không được nhắc đến, nhưng Phao-lô gọi Ti-mô-thê là con rất yêu dấu của mình (c.2). Những người không có gia đình truyền lại niềm tin vẫn có thể tìm thấy cha mẹ và ông bà thuộc linh trong hội thánh – là những người giúp chúng ta biết cách sống “cuộc đời thánh khiết” (c.9), và nắm lấy những món quà mà Chúa ban cho là “tinh thần mạnh mẽ, có tình yêu thương và tự chủ” (c.7). Thật vậy, tất cả chúng ta đều có một gia sản tốt đẹp.