Kinh nghiệm xấu hổ nhất từ trước đến nay của tôi là ngày tôi phát biểu trước các giáo sư, sinh viên và bạn bè tại một trường Kinh Thánh nhân kỷ niệm năm mươi năm thành lập trường. Tôi tiến đến bục giảng với bản thảo trên tay và nhìn xuống rất nhiều người bên dưới, nhưng mắt tôi dừng lại chỗ các giáo sư xuất sắc ngồi ở hàng ghế đầu, mặc áo choàng hàn lâm và trông rất nghiêm nghị. Tôi đột ngột mất đi ý thức, miệng khô đi và tôi không thể suy nghĩ được gì. Tôi dò dẫm vài câu đầu tiên và rồi bắt đầu ứng biến. Vì không biết mình đang nói đến đâu, nên tôi bắt đầu cuống cuồng lật các trang trong lúc nói một câu vô nghĩa khiến mọi người bối rối. Bằng cách nào đó tôi đã vượt qua, quay trở lại ghế của mình và nhìn chằm chằm xuống đất. Tôi muốn chết.

Tuy nhiên, tôi học được rằng xấu hổ có thể là một điều tốt nếu nó dẫn đến sự khiêm nhường, vì đây là chìa khóa mở tấm lòng của Chúa. Kinh Thánh chép: “Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ân điển cho người khiêm nhường” (Gia. 4:6). Ngài tuôn đổ ân điển cho những ai khiên nhường. Chính Chúa đã nói: “Đây là người mà Ta đoái xem, là người khiêm nhường và có tâm linh thống hối, người run sợ khi nghe lời Ta phán” (Ês. 66:2). Khi chúng ta hạ mình xuống trước mặt Chúa thì Ngài sẽ nhấc chúng ta lên (Gia. 4:10).

Sự nhục nhã và xấu hổ có thể đem chúng ta đến với Chúa để được Ngài uốn nắn. Khi ngã, chúng ta ngã vào tay Ngài.