Một cơn giông bão dữ dội đi qua thị trấn nơi chúng tôi mới chuyển đến sống, để lại không khí ẩm ướt và bầu trời tăm tối. Tôi dẫn chú chó Callie đi dạo. Trong tâm trí tôi, những thách thức của việc gia đình di chuyển xuyên quốc gia đến chỗ ở mới ngày càng trở nên nặng nề. Thất vọng vì mọi thứ đi quá xa với những điều mình hy vọng và kỳ vọng, tôi đi chậm lại để Callie ngửi cỏ. Tôi lắng nghe con rạch chảy cạnh nhà. Những đốm sáng bé nhỏ bật sáng và tắt đi khi lơ lửng trên mảng hoa dại leo bên bờ rạch. Chúng là đom đóm.

Chúa bao phủ tôi trong sự yên bình khi tôi nhìn những đốm sáng ấy nhấp nháy xuyên qua bóng tối. Tôi nghĩ đến Thi Thiên mà Đa-vít hát: “Chúa thắp sáng đèn của con” (Thi. 18:28). Tuyên bố rằng Chúa chiếu rọi nơi tối tăm của mình, Đa-vít bày tỏ niềm tin vững chắc vào sự chu cấp và bảo vệ của Chúa. (c.29-30). Với sức Chúa ban, ông có thể đối diện với bất cứ điều gì xảy đến với mình (c.32-35). Tin cậy Chúa hằng sống ở cùng mình trong mọi hoàn cảnh, Đa-vít hứa sẽ ca ngợi Ngài giữa các nước và chúc tụng danh của Ngài (c.36-49).

Dù chúng ta đang đối diện với những cơn bão không thể lường trước của cuộc đời hay tận hưởng sự tĩnh lặng sau cơn mưa, thì sự bình an đến bởi sự hiện diện của Chúa sẽ chiếu sáng cho chúng ta trong nơi tối tăm. Chúa hằng sống sẽ luôn là sức mạnh, nơi nương náu, là Đấng bảo tồn và giải cứu chúng ta.