Thất vọng và nản lòng với hội thánh, cậu thiếu niên Trevor mười bảy tuổi bắt đầu cuộc tìm kiếm câu trả lời trong nhiều năm. Nhưng dường như những gì anh khám phá không thỏa mãn được mong ước hay trả lời câu hỏi của anh.

Hành trình đó kéo anh đến gần cha mẹ mình hơn. Tuy nhiên, anh vẫn gặp khó khăn với Cơ Đốc giáo. Trong một lần thảo luận, anh thốt lên cay đắng: “Kinh Thánh toàn những lời hứa suông”.

Có một người khác cũng đối mặt với thất vọng và khó khăn khiến ông càng thêm nghi ngờ. Nhưng khi chạy trốn khỏi những kẻ thù tìm cách giết mình, phản ứng của Đa-vít không phải là chạy trốn khỏi Chúa mà là ca ngợi Ngài. Ông hát: “Dù giặc giã nổi lên chống lại tôi, khi ấy tôi vẫn vững tin nơi Chúa” (Thi. 27:3).

Tuy nhiên, bài thơ của Đa-vít vẫn còn những ngờ vực. Tiếng khóc của ông: “Xin thương xót con và nhậm lời con” (c.7), nghe như một người sợ hãi và đầy nghi ngờ. Đa-vít khẩn khoản: “Xin đừng ẩn mặt Chúa với con… Xin chớ lìa con, chớ bỏ con” (c.9).

Dù vậy, Đa-vít không để cho những nghi ngờ làm ông tê liệt. Ngay cả khi hoài nghi, ông tuyên bố: “Con tin chắc sẽ thấy sự tốt lành của Đức Giê-hô-va trong đất người sống” (c.13). Sau đó, ông nói với độc giả: gồm bạn, tôi và những ai giống Trevor trên thế giới này, “hãy trông đợi Đức Giê-hô-va; hãy vững lòng bền chí! Phải, hãy trông đợi Đức Giê-hô-va” (c.14).

Chúng ta sẽ không nhanh chóng tìm ra câu trả lời đơn giản cho những nghi ngờ lớn của mình. Nhưng khi chờ đợi, chúng ta sẽ tìm thấy một Đức Chúa Trời đáng tin cậy.