Sau cuộc trò chuyện với Grady, tôi nhận ra lý do anh ấy thích chào hỏi bằng “cái cụng tay” thay vì bắt tay. Bắt tay sẽ làm lộ ra những vết sẹo trên cổ tay của anh ấy, là kết quả của việc cố gắng tự làm hại bản thân. Việc chúng ta che giấu vết thương của mình – bên ngoài hoặc bên trong – do người khác hoặc tự bản thân gây ra không phải là điều hiếm thấy.

Sau cuộc gặp với Grady, tôi nghĩ về những vết sẹo trên thân thể của Chúa Jêsus, những vết thương do bị đinh đóng vào tay chân và giáo đâm vào hông. Thay vì che giấu, Đấng Christ đã hướng sự chú ý đến những vết sẹo.

Sau khi Thô-ma nghi ngờ việc Chúa Jêsus sống lại từ cõi chết, Ngài bảo ông: “Hãy đặt ngón tay con vào đây và xem bàn tay Ta. Hãy đưa bàn tay con ra và đặt vào sườn Ta. Đừng vô tín, nhưng hãy tin” (Gi. 20:27). Khi chính Thô-ma nhìn thấy những vết sẹo đó và nghe những lời đầy kinh ngạc từ Đấng Christ, ông được thuyết phục rằng đó chính là Chúa Jêsus. Ông thốt lên bày tỏ niềm tin: “Lạy Chúa của con và Đức Chúa Trời con!” (c.28). Sau đó, Chúa Jêsus tuyên bố phước lành đặc biệt cho những người chưa từng thấy Ngài hoặc vết thương trên thân thể Ngài nhưng vẫn tin: “Phước cho những người không thấy mà tin” (c.29).

Tin tốt nhất từ trước đến nay đó là những vết sẹo của Ngài là vì tội lỗi của chúng ta – tội lỗi đối với người khác hoặc chính mình. Sự chết của Chúa Jêsus là để tha thứ tội lỗi cho tất cả những ai tin Ngài và cùng xưng nhận với Thô-ma: “Lạy Chúa của con và Đức Chúa Trời con!”