Tom làm việc tại văn phòng luật tư vấn cho công ty của Bob. Họ trở thành bạn bè cho đến khi Tom tham ô hàng ngàn đô-la từ công ty. Tức giận và bị tổn thương khi phát hiện, nhưng Bob đã nhận được lời khuyên khôn ngoan từ phó chủ tịch của mình – là tín đồ Đấng Christ. Nhận thấy Tom vô cùng xấu hổ và ăn năn, phó chủ tịch khuyên Bob từ bỏ mọi truy tố và thuê Tom làm việc. “Trả anh ta một mức lương thấp để anh ta bồi thường. Anh sẽ không bao giờ có một nhân viên trung thành và biết ơn hơn thế”. Bob đã làm theo, và Tom trở nên như vậy.

Mê-phi-bô-sết, cháu vua Sau-lơ, không làm điều gì sai, nhưng ông đã ở trong tình thế khó khăn khi Đa-vít lên làm vua. Hầu hết các vua đều giết hết dòng dõi hoàng gia. Nhưng Đa-vít yêu mến Giô-na-than, con trai vua Sau-lơ, và đối đãi với đứa con còn sống của Giô-na-than như con trai mình (xem II Sam. 9:1-13). Sự khoan dung giúp ông có được người bạn tri kỷ. Mê-phi-bô-sết lấy làm lạ rằng ông “đáng chết trước mặt bệ hạ là chúa tôi mà thôi, thế mà bệ hạ đã đặt đầy tớ bệ hạ vào số người được ngồi ăn nơi bàn bệ hạ” (19:28). Ông vẫn trung thành với Đa-vít, ngay cả khi con trai Đa-vít là Áp-sa-lôm, truy đuổi Đa-vít ra khỏi Giê-ru-sa-lem (II Sam. 16:1-4; 19:24-30).

Bạn muốn có người bạn trung thành suốt đời không? Một người rất đặc biệt có thể đòi hỏi bạn làm điều gì đó khác thường. Khi lẽ thường bảo trừng phạt, hãy chọn khoan dung. Bắt họ chịu trách nhiệm, nhưng vẫn cho những người không xứng đáng cơ hội để làm lại điều đúng. Bạn sẽ không bao giờ có được người bạn biết ơn, tận tụy nào hơn thế. Hãy suy nghĩ khác hơn, với sự khoan dung.