Tôi cảm thấy lo lắng về lớp học năm tuần về sự cầu nguyện mà tôi nhận dạy tại hội thánh địa phương. Các học viên sẽ thích lớp học này chứ? Họ có thích tôi không? Lo lắng khiến tôi mất tập trung, dẫn đến việc chuẩn bị quá mức các giáo án, bài thuyết trình và bài tập trên lớp. Nhưng khi còn một tuần nữa, tôi vẫn chưa khích lệ được nhiều người tham gia.

Tuy nhiên, khi cầu nguyện, tôi được nhắc nhở rằng lớp học này là nơi làm sáng danh Chúa. Vì Đức Thánh Linh sẽ dùng lớp học để hướng mọi người đến với Cha Thiên Thượng, nên tôi sẽ gạt đi sự lo lắng của mình về việc nói trước công chúng. Khi Chúa Jêsus dạy các môn đồ của Ngài trong bài giảng trên núi, Ngài phán: “Các con là ánh sáng cho thế gian. Một cái thành xây trên núi thì không thể bị che khuất được. Không ai thắp đèn mà lại đặt dưới cái thùng, nhưng đặt trên chân đèn để nó soi sáng mọi người trong nhà” (Mat. 5:14-15).

Đọc những lời đó, cuối cùng tôi đã gửi thông báo về lớp học trên phương tiện truyền thông xã hội. Gần như ngay lập tức, mọi người bắt đầu đăng ký, bày tỏ lòng biết ơn và sự hào hứng. Nhìn thấy phản ứng của họ, tôi suy ngẫm nhiều hơn về lời dạy của Chúa Jêsus: “Ánh sáng của các con phải chiếu sáng trước mặt mọi người, để họ thấy những việc làm tốt đẹp của các con và ca ngợi Cha các con ở trên trời” (c.16).

Với quan điểm đó, tôi dạy cả lớp với niềm vui. Tôi cầu nguyện rằng hành động đơn giản của mình sẽ trở thành ngọn hải đăng và khích lệ nhiều người khác cũng chiếu sáng cho Chúa.