Người bảo vệ đã phát hiện và gỡ bỏ miếng băng keo khiến cánh cửa không thể đóng kín. Lát sau, khi kiểm tra cửa, anh lại thấy nó bị dán lại. Anh gọi cảnh sát đến và họ bắt được năm tên trộm.

Người bảo vệ trẻ tuổi làm việc cho tòa nhà Watergate ở thủ đô Washington, trụ sở của một đảng chính trị lớn ở Hoa Kỳ, đã vạch trần vụ bê bối chính trị lớn nhất trong đời mình chỉ bằng cách đơn giản là làm việc nghiêm túc – và làm thật tốt.

Nê-hê-mi đã bắt đầu xây dựng lại tường thành xung quanh Giê-ru-sa-lem – nhiệm vụ ông rất coi trọng. Gần đến cuối thời gian thi công, những kẻ thù xung quanh yêu cầu ông đến gặp họ ở ngôi làng gần đó. Dưới vỏ bọc của lời mời thân thiện là cái bẫy xảo quyệt (Nê. 6:1-2). Nhưng phản ứng của Nê-hê-mi đã cho thấy chiều sâu trong sự tin quyết của ông: “Tôi bận làm công trình lớn, không thể xuống được. Lẽ nào tôi bỏ dở công việc để đi xuống với các ông?” (c. 3).

Mặc dù chắc chắn ông có một số thẩm quyền nhất định, nhưng Nê-hê-mi có lẽ đã không được xếp ở vị trí cao trên bảng xếp hạng các anh hùng. Ông không phải là chiến binh tài giỏi, không phải là nhà thơ hay tiên tri, lại không phải vua hay nhà hiền triết. Ông là người dâng rượu trở thành nhà thầu xây dựng. Nhưng ông tin rằng mình đang làm điều quan trọng cho Chúa. Nguyện chúng ta cũng coi trọng những gì Chúa đã giao phó cho chúng ta và làm tốt việc đó trong năng quyền và sự chu cấp của Ngài.