Ba trăm đứa trẻ mặc quần áo đẹp đẽ, ngồi vào bàn ăn sáng, và cầu nguyện tạ ơn Chúa về bữa ăn. Nhưng không hề có thức ăn! Tình huống như vậy không phải là điều lạ đối với vị giám đốc trại trẻ mồ côi, giáo sĩ George Mueller (1805-1898). Đây lại là cơ hội để thấy cách Chúa chu cấp. Chỉ vài phút sau khi giáo sĩ Mueller cầu nguyện, người thợ làm bánh mất ngủ vào đêm hôm trước xuất hiện ở cửa. Linh cảm rằng trại mồ côi này có thể cần bánh mì nên ông đã làm ba mẻ. Không lâu sau đó, người cung cấp sữa cho thị trấn xuất hiện. Xe ngựa của ông bị hư ngay phía trước trại mồ côi. Không muốn số sữa đó bị hư, ông đã tặng cho giáo sĩ Mueller.

Cảm thấy lo lắng, bất an và tự thương hại mình là chuyện bình thường khi chúng ta thiếu hụt những nguồn cung cấp thiết yếu – như thức ăn, chỗ ở, sức khỏe, tài chính, tình bạn. Sách I Các Vua 17:8-16 nhắc nhở chúng ta rằng sự giúp đỡ của Chúa có thể đến từ những nguồn không ngờ đến như một người đàn bà góa nghèo khó. “Tôi không có bánh, chỉ còn một nắm bột trong vò và một chút dầu trong bình” (c.12). Trước đó là một con quạ đã cung cấp thức ăn cho Ê-li (c.4-6). Những lo lắng về nhu cầu của mình có thể khiến chúng ta tìm kiếm bằng nhiều cách. Nhận biết rõ Chúa là Đấng Tiếp Trợ, Đấng đã hứa sẽ chu cấp mọi nhu cầu của chúng ta có thể mang lại sự giải phóng. Trước khi tìm kiếm giải pháp, nguyện chúng ta cẩn thận tìm kiếm Chúa trước nhất. Như thế, chúng ta sẽ tiết kiệm được thời gian, sức lực và tránh những thất vọng.