Khi vợ chồng tôi cùng khám phá khu vực nhỏ bé và hiểm trở của bang Wyoming, tôi phát hiện cây hướng dương mọc ở nơi khô cằn sỏi đá cùng với những bụi ngải cứu, tầm ma, những cây xương rồng gai góc và nhiều loại cây xù xì khác. Nó không cao như những cây hướng dương được người ta trồng, nhưng thật rực rỡ – và tôi thấy thật vui sướng.

Điểm sáng bất ngờ này tại khu vực địa hình gồ ghề đã nhắc nhở tôi rằng cuộc sống, thậm chí là với những người tin Chúa Jêsus, có thể dường như khô cằn và không có niềm vui. Những nan đề dường như không vượt qua được, và giống như lời than khóc của tác giả thi thiên là Đa-vít, đôi lúc lời cầu nguyện của chúng ta dường như bị phớt lờ: “Đức Giê-hô-va ôi! Xin nghiêng tai nhậm lời con, vì con đang khốn cùng và thiếu thốn” (Thi. 86:1). Giống như Đa-vít, chúng ta cũng mong chờ niềm vui (c.4).

Nhưng tiếp sau đó, Đa-vít đã tuyên bố rằng chúng ta hầu việc một Đức Chúa Trời “thành tín” (c.11), hay “thương xót và làm ơn” (c.15), Đấng tràn đầy tình yêu với tất cả những ai kêu cầu Ngài (c.5). Ngài chắc chắn đáp lời (c.7).

Đôi lúc trong những nơi hoang vu, Chúa lại gửi đến một bông hoa hướng dương – một lời khích lệ từ người bạn; một câu hay phân đoạn Kinh Thánh yên ủi; một buổi bình minh tươi đẹp – giúp chúng ta tiến về phía trước với bước chân nhẹ nhàng và đầy hy vọng. Kể cả khi chờ đợi ngày được kinh nghiệm sự giải cứu của Chúa khỏi những khó khăn, nguyện chúng ta cũng sẽ hòa chung với tác giả thi thiên mà công bố rằng: “Vì Chúa rất vĩ đại, làm các phép mầu, chỉ một mình Chúa là Đức Chúa Trời mà thôi” (c.10).