Nếu sóng radio được mở lên, thì họ đã biết được tàu Titanic đang chìm. Cyril Evans, người trực tổng đài của một tàu khác, đã cố gắng chuyển tiếp tin nhắn cho Jack Phillips, người trực tổng đài trên tàu Titanic – báo cho ông biết rằng tàu của ông sắp sửa đâm phải một tảng băng. Nhưng Phillips lại đang bận chuyển tiếp tin nhắn của các hành khách khác và thô lỗ yêu cầu Evans phải im lặng. Vì vậy Evans miễn cưỡng tắt radio của mình và đi ngủ. Mười phút sau, tàu Titanic đâm trúng tảng băng. Tín hiệu nguy cấp của họ không được trả lời bởi vì không có ai lắng nghe.

Trong I Sa-mu-ên, chúng ta đọc thấy các thầy tế lễ của Y-sơ-ra-ên trở nên bại hoại, họ đánh mất tầm nhìn thuộc linh và bị điếc về thuộc linh khi đất nước rơi vào nguy hiểm. “Lời của Đức Giê-hô-va thật hiếm, và khải tượng ít khi xảy ra” (I Sa. 3:1). Nhưng Đức Chúa Trời không từ bỏ dân Ngài. Ngài bắt đầu phán với cậu bé tên Sa-mu-ên, người được nuôi dạy trong nhà của một thầy tế lễ. Tên Sa-mu-ên có nghĩa là “Đức Giê-hô-va nghe thấy” – kỷ niệm về việc Chúa đáp lời cầu nguyện của mẹ cậu. Nhưng Sa-mu-ên cần phải học cách lắng nghe Đức Chúa Trời.

“Xin Chúa phán, vì đầy tớ Ngài đang nghe” (c.10). Đó là người đầy tớ biết lắng nghe. Ước mong rằng chúng ta cũng sẽ chọn lắng nghe và vâng theo những gì Chúa đã bày tỏ trong Kinh Thánh. Hãy đầu phục Ngài và trở nên người đầy tớ khiêm nhường – những người luôn bật “radio” của mình lên.