Người chỉ huy hợp xướng Arianne Abela đã trải qua thời thơ ấu thường phải ngồi lên đôi bàn tay để giấu chúng đi. Cô sinh ra với đôi bàn tay bị thiếu ngón hoặc bị dính ngón với nhau, cô cũng không có chân trái và bị thiếu ngón bên chân phải. Dù yêu âm nhạc và có giọng nữ cao, nhưng cô lại lên kế hoạch học chuyên ngành hành chính công tại Đại học Smith. Một ngày nọ, giáo viên hợp xướng đề nghị cô thử chỉ huy dàn nhạc, là việc khiến khiếm khuyết trên đôi tay cô lộ rõ. Từ giây phút đó, cô đã xác định được nghề nghiệp của mình, cô tiếp tục trong vai trò ca trưởng tại nhà thờ và hiện nay là người chỉ huy hợp xướng ở trường đại học. Abela giải thích rằng: “Các giáo viên đã thấy điều gì đó ở tôi.”

Câu chuyện truyền cảm hứng của cô đã khiến cho các tín hữu phải đặt câu hỏi rằng: Chúa, Người Thầy thiên thượng thấy gì ở chúng ta, bất chấp những “giới hạn” của chúng ta? Hơn bất cứ điều gì, Ngài nhìn thấy chính Ngài. “Đức Chúa Trời sáng tạo loài người theo hình ảnh Ngài. Ngài sáng tạo loài người theo hình ảnh Đức Chúa Trời. Ngài sáng tạo người nam và người nữ” (Sáng 1:27).

Là “người mang ảnh tượng” vinh hiển của Chúa, người khác nên nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Ngài trong chúng ta. Đối với Abela, Chúa Jêsus chính là điều quan trọng nhất, chứ không phải là bàn tay của cô – hay việc cô bị thiếu ngón tay. Điều này cũng đúng với tất cả các tín hữu. II Cô-rinh-tô 3:18 cho biết “tất cả chúng ta đều để mặt trần chiêm ngưỡng vinh quang Chúa, được biến đổi trở nên giống như hình ảnh Ngài.”

Cũng giống như Abela, chúng ta có thể sống bởi quyền năng biến đổi của Đấng Christ (c.18), dâng lên Chúa bản nhạc từ cuộc đời tôn cao Ngài.