Khi đang đi trong sa mạc Chihuahuan vào cuối thập niên 1800, Jim White đã phát hiện luồng khói kỳ lạ như vòi rồng. Nghi ngờ có đám cháy lớn, chàng cao bồi trẻ đã chạy thẳng đến chỗ phát ra luồng khói nhưng nhận ra đó chỉ là đàn dơi khổng lồ tràn ra từ cái lỗ trên mặt đất. White đã tình cờ phát hiện vườn quốc gia Carlsbad Caverns ở tiểu bang New Mexico, nơi có hệ thống hang động rộng lớn và kỳ vĩ.

Khi Môi-se đang chăn chiên trong hoang mạc ở Trung Đông, một cảnh tượng kỳ lạ đã thu hút sự chú ý của ông – bụi gai cháy nhưng không hề tàn (Xuất. 3:2). Khi Đức Chúa Trời phán từ bụi gai, Môi-se nhận ra mình đang đến với điều gì đó lớn hơn nhiều so với sự xuất hiện ban đầu. Chúa phán với Môi-se: “Ta là Đức Chúa Trời của tổ phụ con, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham” (c. 6). Chúa sắp dẫn dân sự từ cảnh nô lệ đến tự do và cho họ biết địa vị thật của họ là con cái Ngài (c.10).

Hơn sáu trăm năm trước đó, Chúa đã hứa với Áp-ra-ham rằng: “Mọi dân trên đất sẽ nhờ con mà được phước” (Sáng. 12:3). Hành trình ra khỏi Ai Cập của dân Y-sơ-ra-ên là một bước trong phước hạnh đó – tức kế hoạch của Đức Chúa Trời để giải cứu các tạo vật thông qua Đấng Mê-si-a từ dòng dõi của Áp-ra-ham.

Ngày nay, chúng ta được hưởng phước hạnh đó vì Đức Chúa Trời đã ban sự cứu rỗi cho mọi người. Đấng Christ đã đến để chết vì tội lỗi của cả thế gian. Bởi đức tin nơi Ngài, chúng ta cũng trở nên con cái của Đức Chúa Trời hằng sống.