Một nhà sinh vật học biển đang bơi gần Quần đảo Cook ở Nam Thái Bình Dương thì một con cá voi lưng gù nặng gần 23 tấn đột nhiên xuất hiện và đẩy cô vào dưới cái vây của nó. Người phụ nữ nghĩ rằng cuộc đời của cô đã kết thúc. Nhưng sau khi bơi chầm chậm thành vòng tròn, con cá voi đã thả cô ra. Sau đó, nhà sinh vật học nhìn thấy một con cá mập hổ rời khỏi khu vực. Người phụ nữ này tin rằng con cá voi đã bảo vệ cô khỏi nguy hiểm.

Trong thế giới đầy nguy hiểm, chúng ta được kêu gọi trông nom lẫn nhau. Nhưng có lẽ bạn tự hỏi: Tôi có cần phải chịu trách nhiệm về người khác không? Hay như lời của Ca-in: “Con là người giữ em con sao?” (Sáng. 4:9). Phần còn lại của Cựu Ước nhiều lần vang lên câu trả lời mạnh mẽ rằng: Đúng vậy! Giống như A-đam phải chăm sóc khu vườn, thì Ca-in cũng phải chăm sóc A-bên. Dân Y-sơ-ra-ên phải quan tâm đến những người yếu thế và chăm sóc người nghèo. Nhưng họ đã làm điều ngược lại – bóc lột, đàn áp người nghèo và bỏ mặc lời kêu gọi yêu người lân cận như mình (Ês. 3:14-15).

Tuy nhiên, trong câu chuyện Ca-in và A-bên, Đức Chúa Trời vẫn tiếp tục chăm sóc Ca-in, ngay cả khi ông bị đuổi đi (Sáng. 4:15-16). Chúa đã làm cho Ca-in điều mà lẽ ra Ca-in nên làm cho A-bên. Đó là hình bóng đẹp đẽ về điều Đức Chúa Trời sẽ đến để làm cho chúng ta trong Chúa Jêsus. Chúa Jêsus chăm sóc chúng ta, và Ngài ban năng lực để chúng ta đi và làm điều tương tự cho người khác.