Khi anh trai David của tôi đột ngột qua đời vì suy tim, quan điểm của tôi về cuộc sống đã thay đổi đáng kể. Là con thứ tư trong số bảy người con, nhưng anh là người đầu tiên qua đời – và cái chết bất ngờ đó khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Rõ ràng là khi bắt đầu lớn tuổi thì tương lai của gia đình chúng tôi sẽ đối diện với nhiều mất mát hơn là có được. Cuộc sống sẽ có nhiều lần nói lời tạm biệt hơn là xin chào.

Điều này không gây bất ngờ về mặt nhận thức – cuộc sống là như thế. Nhưng sự nhận biết này như tia sét cảm xúc đánh vào não bộ. Nó mang đến ý nghĩa mới mẻ cho mỗi khoảnh khắc mà cuộc sống mang lại cho chúng tôi và mọi cơ hội mà thời gian còn cho phép. Và nó đem đến giá trị to lớn cho cuộc hội ngộ tương lai, nơi không bao giờ có lời tạm biệt.

Hiện thực cuối cùng này là trọng tâm của những điều chúng ta tìm thấy trong Khải Huyền 21:3-4: “Chính Đức Chúa Trời sẽ ở với họ. Ngài sẽ lau ráo nước mắt trên mắt họ. Sẽ không có sự chết, cũng không có tang chế, than khóc, hoặc đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi”.

Mặc dù hiện nay có thể chúng ta thấy mình trải qua thời kỳ nói lời tạm biệt dài đằng đẵng, nhưng niềm tin của chúng ta vào sự chết và phục sinh của Đấng Christ hứa hẹn câu xin chào vĩnh cửu.