Phi hành gia Frank Borman đã chỉ huy nhiệm vụ không gian đầu tiên bay quanh mặt trăng. Nhưng ông không mấy ấn tượng. Chuyến đi mất hai ngày cho cả hai chiều. Frank bị say tàu và nôn mửa. Ông nói rằng tình trạng vô trọng lực chỉ thú vị trong ba mươi giây đầu tiên. Rồi ông quen dần với cảm giác đó. Khi bay đến gần mặt trăng, ông thấy nó buồn tẻ và lồi lõm với nhiều miệng hố. Phi hành đoàn của ông chụp ảnh vùng đất hoang màu xám, rồi cũng trở nên buồn chán.

Frank đã đến nơi mà trước đó chưa từng có ai đến. Nhưng điều đó vẫn không đủ. Nếu ông nhanh chóng chán một kinh nghiệm ở bên ngoài thế giới, thì có lẽ chúng ta cũng nên giảm bớt kỳ vọng về những điều ở trong thế giới này. Người thầy trong Truyền Đạo đã quan sát thấy rằng chẳng có một kinh nghiệm trần thế nào mang lại niềm vui tột bậc. “Mắt nhìn mãi vẫn không thỏa mãn, tai nghe mãi cũng chẳng ích gì” (1:8). Chúng ta có lẽ cũng đã có những khoảnh khắc sung sướng, nhưng sự phấn khích của chúng ta sớm tan biến và chúng ta lại cố tìm kiếm cảm giác đó lần nữa.

Frank đã có khoảnh khắc phấn khích, khi ông nhìn thấy trái đất trồi lên từ bóng tối phía sau mặt trăng. Như viên cẩm thạch xoay tròn màu xanh và trắng, thế giới của chúng ta lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tương tự như vậy, niềm vui thật của chúng ta đến từ Đấng Christ, Đấng soi rọi chúng ta. Chúa Jêsus là cuộc sống của chúng ta, là nguồn của mọi ý nghĩa, tình yêu và vẻ đẹp cao cả nhất. Sự thỏa mãn sâu xa nhất của chúng ta đến từ bên ngoài thế giới này. Vấn đề của chúng ta là gì? Chúng ta có thể đi đến tận mặt trăng, nhưng vẫn chưa đủ xa.