Vài tháng nay, tôi trao đổi thư từ với một thanh niên đang suy nghĩ về niềm tin. Trong một dịp nọ, cậu ấy viết: “Chúng ta không khác gì những chấm vô cùng nhỏ trong dòng lịch sử. Liệu chúng ta có quan trọng?”

Môi-se, vị tiên tri của Y-sơ-ra-ên cũng đồng ý với điều đó: “Vì đời người chóng qua, rồi chúng con bay mất đi” (Thi. 90:10). Sự ngắn ngủi của cuộc đời có thể khiến chúng ta lo lắng và tự hỏi liệu mình có quan trọng.

Chúng ta thật sự quan trọng bởi vì được Đấng Tạo Hóa yêu chúng ta bằng tình yêu đời đời. Trong bài thơ này, Môi-se cầu nguyện: “Xin sự nhân từ của Chúa làm cho chúng con được thỏa nguyện” (c.14). Chúng ta quan trọng bởi vì chúng ta quan trọng đối với Chúa.

Chúng ta cũng quan trọng vì có thể bày tỏ tình yêu của Chúa cho người khác. Dù đời sống rất ngắn ngủi, nhưng sẽ không vô nghĩa nếu chúng ta để lại di sản là tình yêu của Chúa. Chúng ta ở trên đất này không phải để kiếm tiền rồi nghỉ hưu, nhưng để “bày tỏ Chúa” cho người khác bằng cách cho họ thấy tình yêu của Ngài.

Và cuối cùng, dù cuộc sống trên đất này là thoáng qua, nhưng chúng ta là những tạo vật vĩnh cửu. Vì Chúa Jêsus đã sống lại từ cõi chết, nên chúng ta sẽ sống đời đời. Đó là những gì Môi-se muốn nói khi ông bảo đảm rằng: “Mỗi buổi sáng… sự nhân từ của Chúa làm cho chúng con được thỏa nguyện”. Vào “buổi sáng” đó, chúng ta sẽ sống lại, sẽ yêu và được yêu mãi mãi. Và tôi nghĩ đó là điều tạo nên ý nghĩa nhiều nhất.