Lúc 6h33 vào một buổi sáng thứ bảy, tôi nghe loáng thoáng bài hát ngợi khen dưới cầu thang. Tôi đã nghĩ chắc chưa có ai khác thức dậy, nhưng giọng hát của con gái út đã chứng minh tôi sai. Cháu mới thức dậy, nhưng trên môi đã ca hát.

Con út của tôi là ca sĩ. Thật vậy, cháu không thể không hát. Cháu hát khi thức dậy, khi đi học, lúc đi ngủ. Cháu sinh ra đã thích hát – và hầu hết thời gian, cháu hát những bài hát về Chúa Jêsus. Cháu ca ngợi Chúa mọi lúc, mọi nơi.

Tôi yêu sự đơn sơ, thành tâm và nghiêm chỉnh trong giọng hát của con gái. Những bài hát bất chợt và vui mừng của cháu vang lên lời mời gọi ca ngợi Chúa được tìm thấy trong Kinh Thánh. Trong Thi Thiên 95, chúng ta đọc: “Hãy đến hát xướng cho Đức Giê-hô-va, cất tiếng reo mừng cho Vầng Đá cứu rỗi của chúng ta” (c.1). Đọc thêm, chúng ta biết rằng lời ngợi khen này xuất phát từ sự hiểu biết về Chúa là ai (“Vì Giê-hô-va là Đức Chúa Trời vĩ đại, là Vua cao cả trên tất cả các thần”, c.3) – và chúng ta thuộc về ai (“Vì Ngài là Đức Chúa Trời chúng ta: Chúng ta là dân của đồng cỏ Ngài”, c.7).

Đối với con gái tôi, những lẽ thật đó là suy nghĩ đầu tiên của cháu vào buổi sáng. Nhờ ân điển của Chúa, cô bé có tấm lòng thờ phượng Chúa này cho chúng ta lời nhắc nhở sâu sắc về niềm vui được hát ca ngợi Ngài.