Có một câu chuyện kể rằng Thời báo Luân Đôn đã đặt ra một câu hỏi cho độc giả vào đầu thế kỷ 20. Thế giới có vấn đề gì vậy?

Đó là câu hỏi khá hay phải không? Có người nhanh chóng trả lời: “À, bạn cho tôi bao nhiêu thời gian để trả lời? Và điều đó thật công bằng, vì dường như có rất nhiều điều sai trái trong thế giới. Câu chuyện kể tiếp rằng Thời báo đã nhận được nhiều phản hồi, nhưng có một phản hồi đặc biệt bày tỏ sự khôn ngoan. Nhà văn, nhà thơ cũng là triết gia người Anh G.K. Chesterton đưa ra câu trả lời với bốn từ – sự ngạc nhiên mới mẻ so với câu trả lời thông thường: “Thưa ông, là tôi”.

Câu chuyện này có thật hay không vẫn còn là tranh luận. Nhưng câu trả lời đó hoàn toàn đúng. Rất lâu trước khi Chesterton xuất hiện, có một sứ đồ tên là Phao-lô. Khác xa với hình ảnh công dân mẫu mực suốt đời, Phao-lô thú nhận những khiếm khuyết của mình trong quá khứ: “Ta vốn là kẻ phạm thượng, bắt bớ, xấc láo” (c.13). Sau khi cho biết Chúa Jêsus đến để cứu chuộc tội nhân, ông tiếp tục bày tỏ phẩm chất rất giống Chesterton: “Trong những tội nhân đó, ta là người đứng đầu” (c.15). Phao-lô biết chính xác những gì đã và đang khiến thế giới gặp vấn đề. Và ông còn biết thêm hy vọng duy nhất làm cho mọi thứ trở nên đúng đắn, đó là “ân điển của Chúa chúng ta” (c.14). Quả là điều tuyệt vời! Lẽ thật bền vững này giúp chúng ta chiêm ngưỡng ánh sáng của tình yêu cứu rỗi trong Đấng Christ.