Khi bộ phim hoạt hình Bambi của Walt Disney được phát hành lại, các ông bố bà mẹ đã sống lại ký ức tuổi thơ với con cái của mình. Trong số đó có một người mẹ trẻ, chồng cô là người yêu thích hoạt động ngoài trời, anh có một căn phòng trưng bày cúp ấn tượng. Cô đã cùng những đứa con nhỏ trải nghiệm khoảnh khắc há hốc miệng và nức nở khi Bambi mất mẹ trong tay tên thợ săn. Cho đến ngày nay, trong các buổi họp mặt gia đình, cô vẫn nhắc lại về sự xấu hổ của mình khi đứa con trai nhỏ, với tất cả sự ngây thơ, đã la lớn trong rạp: Bắn hay lắm!

Đôi lúc chúng ta cười những điều đáng xấu hổ mà con cái mình nói. Nhưng chúng ta sẽ nói gì khi dân sự trong Thi Thiên 136 làm điều tương tự? Dân Y-sơ-ra-ên mà Chúa chọn và giải cứu đã ca tụng tình yêu bền vững dành cho mọi tạo vật và cho chính họ, nhưng không cho kẻ thù của họ. Thi Thiên này là lời ca ngợi Đấng “đã đánh giết các con đầu lòng ở Ai Cập” (c.10; Xuất. 12:29-30).

Có phải lời này cũng giống tiếng la “Bắn hay lắm!” trước sự mất mát anh, chị, cha, mẹ của người khác không?

Đó là lý do chúng ta cần phần còn lại của câu chuyện. Chỉ khi ánh sáng đến trong sự phục sinh của Chúa Jêsus, cả thế giới mới được mời gọi vào niềm vui của những câu chuyện, nước mắt và tiếng cười của một gia đình. Chỉ khi tiếp nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của mình và được sống trong Ngài, chúng ta mới có thể chia sẻ điều kỳ diệu về Đấng yêu thương mọi người đến nỗi hy sinh chính Ngài.