“Dẫu Christ đến êm ru lặng bặt, tuy đời tội ô sâu sắc, nhưng ta, ai người tâm tánh nhu mì, Christ vui ngự đến trị vì”. Đó là lời trong bài thánh ca rất được yêu thích của Phillips Brooks “Ô! Bết-lê-hem Ấp Nhỏ”, chỉ về trọng tâm của lễ Giáng Sinh. Chúa Jêsus đã đến thế giới tan vỡ này để giải cứu chúng ta khỏi tội lỗi và ban mối liên hệ mới vô cùng quan trọng với Đức Chúa Trời cho tất cả những ai đặt niềm tin nơi Ngài.

Trong bức thư gửi một người bạn hàng thập kỷ sau khi viết bài thánh ca này, Brooks đã mô tả sâu sắc kết quả của mối liên hệ này trong đời sống của chính mình: “Tôi không thể nói cho anh biết điều này tăng trưởng trong tôi cách cá nhân thế nào. Ngài ở cùng tôi, Ngài biết tôi và tôi biết Ngài. Đó không phải hình thức, nhưng là điều thật nhất trên đời và mỗi ngày càng chân thực hơn. Và người ta tự hỏi với niềm thích thú rằng mối liên hệ đó sẽ phát triển ra sao theo năm tháng.”

Việc Brooks tin chắc về sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời ông phản ánh một trong những danh xưng của Chúa Jêsus được tiên tri Ê-sai dự ngôn: “Một trinh nữ sẽ mang thai, sinh một con trai và đặt tên là Em-ma-nu-ên” (Ês. 7:14). Phúc Âm Ma-thi-ơ cho chúng ta biết tên Em-ma-nu-ên trong tiếng Hê-bơ-rơ có nghĩa là: “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta” (1:23).

Đức Chúa Trời đã đến gần chúng ta qua Chúa Jêsus để chúng ta có thể nhận biết Ngài cách cá nhân và ở cùng Ngài mãi mãi. Sự hiện diện yêu thương của Ngài với chúng ta là món quà vĩ đại nhất.