Ca khúc riêng “Bố Không Cầu Nguyện Nữa” của ca sĩ nhạc đồng quê Chris Stapleton được truyền cảm hứng từ chính những lời cầu nguyện của bố dành cho anh. Lời bài hát đầy cảm động bày tỏ lý do bố anh không cầu nguyện nữa: không phải vì thất vọng hay mệt mỏi, mà vì ông đã qua đời. Stapleton hình dung rằng giờ đây, thay vì thưa chuyện với Chúa Jêsus qua lời cầu nguyện, bố anh đang bước đi và trò chuyện với Ngài mặt đối mặt.

Hồi ức của Stapleton về những lời cầu nguyện của bố dành cho anh gợi nhớ đến lời cầu nguyện của một người cha dành cho con trai mình trong Kinh Thánh. Khi sắp qua đời, Đa-vít chuẩn bị cho con trai mình là Sa-lô-môn kế vị làm vua Y-sơ-ra-ên.

Sau khi tập hợp đất nước lại để xức dầu cho Sa-lô-môn, Đa-vít dẫn dắt dân sự cầu nguyện, như ông đã làm nhiều lần trước đó. Khi Đa-vít kể lại sự thành tín của Chúa với dân Y-sơ-ra-ên, ông cầu nguyện cho dân sự luôn giữ lòng trung tín với Ngài. Sau đó, ông cầu nguyện cách đặc biệt cho con trai mình: “Xin Chúa ban cho Sa-lô-môn, con của con, một lòng trọn vẹn để tuân giữ các điều răn, chứng cớ và luật lệ của Chúa” (I Sử. 29:19).

Chúng ta cũng có đặc ân quý giá là trung tín cầu nguyện cho những người mà Chúa đặt để trong cuộc đời mình. Tấm gương về sự trung tín của chúng ta có thể tạo ra tác động không dễ phai nhòa, sẽ còn lại kể cả sau khi chúng ta qua đời. Cũng như Chúa tiếp tục nhậm lời cầu nguyện của Đa-vít cho Sa-lô-môn và dân Y-sơ-ra-ên sau khi ông qua đời, tác động của lời cầu nguyện cũng tồn tại lâu dài hơn chúng ta.