Một buổi sáng nọ, tôi đến cái ao gần nhà. Tôi ngồi trên chiếc thuyền lật úp, suy nghĩ và ngắm cơn gió tây nhè nhẹ đuổi theo lớp sương mù trên mặt nước. Làn sương mù xoay tròn và cuộn xoáy. “Cơn lốc xoáy” nhỏ nổi lên rồi sau đó suy yếu. Chẳng bao lâu, ánh sáng mặt trời xuyên qua những đám mây và sương mù tan biến.

Khung cảnh này an ủi tôi vì tôi liên tưởng đến câu Kinh Thánh mình vừa đọc: “Ta đã quét sạch gian ác ngươi như đám mây và tội lỗi ngươi như sương mù trước gió” (Ês. 44:22, BDY). Tôi đến nơi này với hy vọng thoát khỏi những suy nghĩ tội lỗi đã quanh quẩn trong tâm trí suốt nhiều ngày. Mặc dù đã xưng tội, nhưng tôi bắt đầu tự hỏi liệu Chúa có tha thứ cho tôi không khi tôi cứ phạm đi phạm lại.

Sáng hôm đó, tôi biết câu trả lời là có. Thông qua tiên tri Ê-sai, Chúa bày tỏ ân điển với dân Y-sơ-ra-ên khi họ tranh chiến với nan đề thờ thần tượng. Mặc dù Chúa bảo họ ngừng theo đuổi tà thần, nhưng Ngài cũng mời gọi họ trở lại với Ngài, Ngài phán: “Ta đã tạo nên con, con là đầy tớ Ta… Ta sẽ không quên con” (c.21).

Tôi không hoàn toàn hiểu được sự tha thứ như thế, nhưng tôi hiểu rằng ân điển của Chúa là điều duy nhất có thể làm tan biến hoàn toàn tội lỗi và chữa lành chúng ta. Tôi biết ơn vì ân điển của Ngài là vô biên và thiêng liêng giống như Ngài, và ân điển đó sẵn có bất cứ khi nào chúng ta cần.