Vào một đêm Giáng Sinh lạnh lẽo ở Bỉ năm 1914, tiếng hát phát ra từ các chiến hào nơi những binh sĩ ẩn nấp. Những khúc nhạc của bài “Đêm Yên Lặng” vang lên bằng tiếng Đức và sau đó là tiếng Anh. Những binh sĩ trước đó chĩa súng vào nhau đã đặt vũ khí xuống và bước ra từ các chiến hào để bắt tay nhau ở “vùng giao tranh”, họ trao nhau lời chúc Giáng Sinh và những món quà tự phát từ khẩu phần ăn của mình. Cuộc ngừng bắn tiếp tục vào ngày hôm sau, những người lính nói chuyện, cười vui và tổ chức các trận đấu bóng đá giao hữu.

Sự kiện Hưu chiến đêm Giáng Sinh năm 1914 xảy ra dọc theo Mặt trận phía Tây của Đệ nhất Thế chiến đã đem đến cái nhìn thoáng qua về sự hòa bình mà các thiên sứ rao truyền vào Đêm Giáng Sinh đầu tiên. Một thiên sứ phán cùng những người chăn chiên đang sợ hãi bằng lời trấn an: “Đừng sợ! Nầy, ta báo cho các ngươi một tin lành, đây sẽ là niềm vui lớn cho mọi người. Vì hôm nay tại thành Đa-vít, một Đấng Cứu Thế… đã được sinh ra cho các ngươi” (Lu. 2:10-11). Rồi vô vàn thiên binh xuất hiện, “ngợi ca Đức Chúa Trời rằng: ‘Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới đất, ân ban cho người!’” (c.13-14).

Chúa Jêsus là “Chúa Bình An” – Đấng cứu chúng ta khỏi tội lỗi (Ês. 9:5). Nhờ sự hy sinh của Ngài trên thập tự giá, Ngài ban sự tha thứ và bình an cho tất cả những ai tin nhận Ngài.