Vị khách mời phỏng vấn lịch sự trả lời câu hỏi của tôi. Tuy nhiên, tôi cảm giác có điều gì đó chưa rõ ràng trong cuộc đối thoại này. Rồi một lời bình luận đã khai mở nó.
Tôi hỏi: “Anh đang truyền cảm hứng cho hàng ngàn người”.

Anh nói khẽ: “Không phải hàng ngàn, mà là hàng triệu người”.

Và như thể đáng tiếc cho sự không biết của tôi, vị khách nhắc đến các giấy chứng nhận của mình – những danh hiệu anh nắm giữ, những thành tích anh đạt được, tạp chí anh được vinh danh. Khoảnh khắc đó thật lúng túng.

Kể từ trải nghiệm đó, tôi ấn tượng bởi cách Chúa bày tỏ chính Ngài với Môi-se trên núi Si-na-i (Xuất. 34:5-7). Chúa là Đấng Tạo Hóa và Đấng Xét Đoán loài người, nhưng Ngài không dùng những danh hiệu này. Chúa là Đấng tạo nên 100 tỷ thiên hà, nhưng những kỳ công như vậy cũng không được đề cập đến. Thay vào đó, Chúa giới thiệu Ngài là “Đức Chúa Trời nhân từ, thương xót, chậm giận, dư dật ân huệ và thành thực” (c.6). Khi bày tỏ Ngài là ai, Ngài không liệt kê những danh hiệu hay thành tích nhưng Ngài bày tỏ bản tính của Ngài.

Khi con người được tạo dựng theo hình ảnh của Chúa và được kêu gọi để noi gương Ngài (Sáng. 1:27; Êph. 5:1-2), điều này thật sâu sắc. Thành tích là tốt, danh hiệu cũng quan trọng, nhưng điều thực sự quan trọng là chúng ta nhân từ và yêu thương thế nào.

Giống như vị khách được phỏng vấn, có thể chúng ta cũng xác định tầm quan trọng của bản thân dựa trên những thành tích của mình. Tôi cũng vậy. Nhưng Chúa đã bày tỏ cho thấy thành công thực sự là gì – đó không phải là điều được viết trên danh thiếp và sơ yếu lý lịch, mà là cách chúng ta trở nên giống như Ngài.