Những đám mây trôi thấp, chắn ngang đường chân trời và hạn chế tầm nhìn chỉ còn vài trăm mét. Vài phút trôi qua. Tâm trạng của tôi rõ ràng bị ảnh hưởng. Nhưng sau đó, khi buổi chiều gần đến, những đám mây bắt đầu tản ra, và tôi nhìn thấy Đỉnh Pikes tuyệt đẹp, địa danh nổi tiếng trong thành phố với hai dãy núi ở hai bên. Nụ cười nở trên khuôn mặt tôi. Tôi cho rằng ngay cả tầm nhìn thuộc thể – tầm quan sát theo nghĩa đen – cũng có thể ảnh hưởng đến tầm nhìn tâm linh của chúng ta. Và tôi nhớ đến một tác giả Thi Thiên có hát rằng: “Tôi ngước mắt lên trên núi” (Thi. 121:1). Đôi khi chúng ta chỉ cần đơn giản là ngước mắt nhìn cao lên một chút!

Tác giả Thi Thiên đã suy nghĩ xem sự giúp đỡ của mình đến từ đâu, có thể vì các đỉnh đồi bao quanh Y-sơ-ra-ên có rải rác các bàn thờ ngoại giáo và thường xảy ra trộm cướp. Hoặc có thể do tác giả nhìn lên Núi Si-ôn, nơi có đền thờ, và nhớ rằng Đấng dựng nên trời và đất là một Đức Chúa Trời giao ước (c.2). Dù thế nào, để thờ phượng Chúa, chúng ta phải ngước lên.

Chúng ta phải ngước mắt lên cao hơn hoàn cảnh của mình, cao hơn những nghịch cảnh và khó khăn, cao hơn những lời hứa suông của những thần giả dối thời nay để có thể nhìn thấy Đấng Tạo Hóa và Cứu Chuộc, Đấng gọi chúng ta bằng tên. Ngài là Đấng sẽ “gìn giữ chúng ta khi ra khi vào, từ nay cho đến đời đời” (c.8).