“Sự khổ sở có thể còn đau đớn hơn là vô gia cư, đói khát hay bệnh tật”, Maggie Fergusson viết trên tạp chí The Economist’s 1843. Chủ đề của bà là gì? Sự cô đơn. Bà Fergusson đã ghi chép lại mức độ gia tăng của sự cô đơn, bất kể địa vị xã hội hay kinh tế của một người, sử dụng những ví dụ đau lòng mô tả cảm giác cô đơn.

Nỗi đau cô đơn không có gì mới lạ với chúng ta ngày nay. Thật ra, nỗi đau cô độc đã vang vọng từ những trang sách Truyền Đạo. Thường được cho là sách của vua Sa-lô-môn, sách Truyền đạo đề cập đến nỗi buồn của những người dường như thiếu đi những mối liên hệ có ý nghĩa (4:7-8). Người truyền đạo than thở rằng có thể đạt được sự giàu có đáng kể nhưng lại không hề kinh nghiệm được giá trị gì từ điều đó vì không có ai cùng chia sẻ.

Nhưng người truyền đạo này cũng nhận ra vẻ đẹp của bạn đồng hành, ông viết rằng bạn bè giúp chúng ta đạt được nhiều hơn những gì chúng ta tự mình đạt được (c.9); bạn bè giúp đỡ trong những lúc có cần (c.10); đem lại sự yên ủi (c. 11); và bảo vệ trong những hoàn cảnh khó khăn (c.12).

Cô đơn là nỗi tranh chiến đáng chú ý – Chúa tạo dựng chúng ta để trao đi và nhận lại những ích lợi của tình bạn và cộng đồng. Nếu bạn cảm thấy cô đơn, hãy cầu nguyện xin Chúa giúp bạn thiết lập những sự kết nối ý nghĩa với người khác. Trong lúc đó, hãy được khích lệ vì biết rằng người tin Chúa không bao giờ cô đơn bởi vì Thánh Linh của Chúa Jêsus luôn luôn ở với chúng ta (Mat. 28:20).