Mùa hè năm 1859, ông Charles Blondin trở thành người đầu tiên băng qua Thác Niagara trên một sợi dây – điều mà ông đã tiếp tục làm hàng trăm lần. Có một lần ông đi qua với người quản lý Harry Colcord trên lưng. Blondin nói với Colcord: “Nhìn lên, Harry… anh không còn là Colcord nữa, anh là Blondin… Nếu tôi đu đưa, hãy đu đưa theo với tôi. Đừng cố gắng tự mình giữ thăng bằng. Nếu anh làm vậy, cả hai chúng ta sẽ chết”.

Về bản chất, Phao-lô nói với các tín hữu người Ga-la-ti rằng: Anh em không thể tự đi trên sợi dây sống cuộc đời đẹp lòng Chúa nếu không có đức tin nơi Đấng Christ. Nhưng tin tốt lành là đây – anh em không cần phải như vậy! Không một nỗ lực nào theo cách riêng có thể giúp chúng ta đến với Chúa. Vậy liệu chúng ta có thụ động trong sự cứu rỗi của mình không? Không! Lời mời gọi dành cho chúng ta là hãy bám lấy Đấng Christ. Bám lấy Chúa Jêsus có nghĩa là làm chết lối sống tự do trước kia; như thể chính chúng ta đã chết. Dầu vậy, chúng ta vẫn tiếp tục sống. Nhưng “hiện nay [chúng ta] sống trong thể xác, tức là [chúng ta] sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu [chúng ta] và phó chính mình Ngài vì [chúng ta]” (Gal. 2:20).

Chúng ta đang cố gắng bằng sức riêng trong lĩnh vực nào? Chúa không kêu gọi chúng ta tự mình đến với Ngài; Ngài kêu gọi chúng ta bám lấy Ngài để bước đi trong cuộc đời này với Ngài.