Giờ cầu nguyện buổi sáng của một gia đình nọ kết thúc với tuyên bố đáng ngạc nhiên. Ngay sau khi bố nói: “A-men”, Kaitlyn năm tuổi nói: “Con đã cầu nguyện cho Logan, vì anh mở mắt trong lúc cầu nguyện”.

Tôi chắc chắn là cầu thay cho hình thức cầu nguyện của anh trai mười tuổi không phải là điều mà Kinh Thánh nói đến khi kêu gọi chúng ta cầu thay, nhưng ít nhất Kaitlyn nhận ra rằng chúng ta có thể cầu nguyện cho người khác.

Giáo sư Kinh Thánh Oswald Chambers nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cầu nguyện cho người khác. Ông nói rằng “sự cầu thay là đặt chính bạn vào vị trí của Chúa; với ý muốn và cách nhìn của Ngài”. Đó là sự cầu nguyện cho người khác dựa trên những gì chúng ta biết về Chúa và tình yêu của Ngài dành cho chúng ta.

Chúng ta tìm thấy một ví dụ tuyệt vời về sự cầu thay trong Đa-ni-ên chương 9. Tiên tri Đa-ni-ên hiểu được lời đảm bảo gây bất an của Chúa rằng dân Do Thái sẽ bị lưu đày trong bảy mươi năm ở Ba-by-lôn (Giê. 25:11–12). Nhận thấy những năm đó sắp mãn, Đa-ni-ên bắt đầu cầu nguyện. Ông nhắc đến các điều răn của Chúa (Đa. 9:4–6), hạ mình xuống (c.8), tôn vinh bản tính của Ngài (c.9), xưng nhận tội lỗi (c.15), và dựa vào lòng thương xót của Ngài khi cầu nguyện cho dân Ngài (c.18). Và ông nhận được câu trả lời ngay lập tức từ Chúa (c.21).

Không phải mọi lời cầu nguyện đều kết thúc với câu trả lời tức thời, nhưng hãy vui mừng vì chúng ta có thể thay mặt cho người khác để đến với Chúa bằng thái độ tin cậy và nương dựa nơi Ngài.