Khi giúp con trai làm bài tập Toán về nhà, tôi thấy rõ là cháu không thích làm đi làm lại những bài toán có cùng một khái niệm. Cháu nài nỉ: “Con hiểu rồi bố ơi!” – với hy vọng tôi sẽ không bắt cháu làm hết bài tập. Sau đó, tôi nhẹ nhàng giải thích cho cháu rằng khái niệm vẫn chỉ là khái niệm cho đến khi chúng ta học cách thực hành nó.

Sứ đồ Phao-lô đã nói về việc thực hành khi viết thư cho các tín hữu ở thành Phi-líp. “Những gì anh chị em đã học, đã nhận, đã nghe và đã thấy nơi tôi, hãy thực hành đi” (Phil. 4:9, BDM). Ông đề cập đến năm điều: hòa giải – như ông khuyên Ê-vô-đi và Sin-ty-cơ phải hiệp ý với nhau (c.2-3); vui mừng – như ông nhắc nhở độc giả của mình phải nuôi dưỡng (c.4); nhu mì – như ông khuyên họ phải bày tỏ trong mối quan hệ với thế gian (c.5); cầu nguyện – như chính ông làm gương cho họ khi gặp trực tiếp cũng như trong thư viết (c.6–7); và tập trung – như ông đã thể hiện dù ở trong tù (c.8). Hòa giải, vui mừng, nhu mì, cầu nguyện và tập trung – đây là điều chúng ta được kêu gọi sống theo để bày tỏ mình là những người tin Chúa Jêsus. Giống như bất kỳ thói quen nào, những đức tính này phải được thực hành để trau dồi càng hơn.

Nhưng tin tốt lành của Phúc Âm, như Phao-lô đã nói với hội thánh Phi-líp là: “Đức Chúa Trời là Đấng đang hành động trong anh em, để anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt của Ngài” (2:13). Chúng ta không bao giờ thực hành bởi sức riêng. Chúa sẽ chu cấp điều chúng ta cần (4:19).