Tôi dự buổi họp mặt gia đình, ngồi tại bàn ăn và nhìn xem sự lộn xộn vui vẻ xung quanh mình. Cậu dì, các anh em họ, cháu trai và cháu gái đang thưởng thức bữa ăn cùng nhau. Tôi cũng đang tận hưởng tất cả những điều đó. Nhưng một suy nghĩ thoáng qua trong lòng tôi: Tôi là người phụ nữ duy nhất ở đó không có con. Không có gia đình riêng của mình.

Nhiều người phụ nữ độc thân như tôi cũng có những kinh nghiệm tương tự. Trong nền văn hóa châu Á luôn coi trọng hôn nhân và con cái, việc không có gia đình riêng có thể mang lại cảm giác không trọn vẹn. Tôi cảm thấy mình thiếu đi điều cốt lõi, điều định nghĩa tôi là ai và khiến tôi trọn vẹn.

Đó là lý do vì sao chân lý ‘Chúa là “phần” của tôi’ đem đến sự an ủi cho tôi (Thi. 73:26). Khi các chi phái của Y-sơ-ra-ên được chia đất, chi phái Lê-vi không được chia phần đất nào. Thay vào đó, Đức Chúa Trời hứa rằng chính Ngài sẽ là cơ nghiệp của họ (Phục. 10:9). Họ có thể tìm thấy sự thỏa mãn hoàn toàn trong Ngài và tin cậy Ngài sẽ chu cấp nhu cầu hằng ngày cho họ.

Đối với một số người trong chúng ta, cảm giác thiếu thốn có thể không liên quan đến gia đình. Có lẽ, chúng ta đang ao ước một công việc tốt hơn hoặc học cao hơn. Bất kể hoàn cảnh ra sao, chúng ta có Chúa là phần của mình. Ngài khiến chúng ta trở nên trọn vẹn. Trong Chúa, chúng ta không thiếu thốn gì.