“Bà ơi, bà xem điệu múa công chúa cổ tích của cháu nè!” – đứa cháu gái ba tuổi vui mừng gọi tôi khi chạy quanh sân căn nhà gỗ của chúng tôi, miệng cười toe toét. “Điệu múa” của cháu đem lại nụ cười; và vẻ nhăn nhó của anh trai: “Em đâu có múa, chỉ chạy thôi”, không làm cháu mất vui khi được đi chơi trong kì nghỉ cùng gia đình.

Chúa Nhật Lễ Lá đầu tiên là một ngày đầy thăng trầm. Khi Chúa Jêsus cưỡi lừa vào thành Giê-ru-sa-lem, đám đông nồng nhiệt hô vang: “Hô-sa-na… Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến!” (Mat. 21:9). Tuy nhiên, nhiều người trong đám đông đang mong đợi một Đấng Mê-si-a giải phóng họ khỏi La Mã, chứ không phải Đấng Cứu Thế sẽ chết vì tội lỗi của họ trong tuần đó.

Cuối ngày hôm đó, bất chấp sự tức giận của các thầy tế lễ cả, là những người nghi ngờ thẩm quyền của Chúa Jêsus, trẻ em trong đền thờ bày tỏ sự vui mừng bằng cách reo lên: “Hô-sa-na Con của Đa-vít” (c.15), có lẽ chúng đã nhảy nhót và vẫy cành cọ khi chạy quanh sân. Chúa Jêsus nói với các nhà lãnh đạo đang phẫn nộ rằng bọn trẻ không thể không suy tôn Ngài, vì “Chúa đã được ca ngợi bởi miệng trẻ thơ và trẻ con đang bú” (c.16). Chúng ở trong sự hiện diện của Đấng Cứu Thế!

Chúa Jêsus cũng mời gọi chúng ta nhìn xem chính Ngài. Giống như đứa trẻ ngập tràn niềm vui, chúng ta cũng sẽ không thể không thích thú trước sự hiện diện của Ngài.