Bố tôi thích hát những bài thánh ca cổ xưa. Một trong những bài hát yêu thích của bố là “Buổi Mai Với Jêsus”. Vài năm trước, chúng tôi đã hát bài đó trong đám tang của bố. Đoạn điệp khúc rất đơn giản: “Chúa với tôi tâm giao khi Ngài đi bên tôi, và Ngài phán chính Chúa đã chuộc tôi. Thật sung sướng thỏa vui khi gần bên Jêsus, chẳng còn ai trong trần thế sánh hơn”. Bài hát đó đã mang lại niềm vui cho bố tôi – cũng như cho tôi.

C. Austin Miles, tác giả của bài thánh ca này cho biết ông viết bài này vào mùa xuân năm 1912 sau khi đọc Phúc Âm Giăng chương 20. “Khi tôi đọc chương này ngày hôm đó, tôi dường như đã ở tại khu vườn. Tôi đã trở thành nhân chứng thầm lặng cho khoảnh khắc xúc động trong cuộc đời của Ma-ri khi bà quỳ gối trước Chúa và kêu lên: ‘Ra-bu-ni” (nghĩa là Thầy)’”.

Trong Giăng 20, chúng ta thấy Ma-ri Ma-đơ-len đang khóc gần ngôi mộ trống của Chúa Jêsus. Ở đó, bà gặp một người đàn ông hỏi tại sao bà lại khóc. Nghĩ rằng đó là người làm vườn, bà đã nói chuyện mà không biết rằng đó chính là Đấng Cứu Thế Phục Sinh – Chúa Jêsus! Nỗi buồn hóa nên niềm vui, bà chạy đi nói với các môn đồ rằng bà đã thấy Chúa (c.18).

Chúng ta cũng có sự đảm bảo rằng Chúa Jêsus đã sống lại! Hiện nay, Ngài đang ở thiên đàng với Cha, nhưng Ngài không bỏ chúng ta một mình. Những người tin Đấng Christ có Thánh Linh của Ngài ngự trong lòng và nhờ Thánh Linh mà chúng ta có được sự bảo đảm và niềm vui khi biết rằng Ngài ở cùng chúng ta, và chúng ta thuộc về Ngài.