Vào ngày 28/1/1986, tàu con thoi Challenger của Hoa Kỳ đã vỡ vụn ở giây thứ 73 sau khi cất cánh. Trong một bài phát biểu an ủi quốc gia, Tổng thống Reagan đã trích dẫn bài thơ “Chuyến Bay Cao”, trong đó John Gillespie Magee – một phi công trong Đệ Nhị Thế Chiến – đã viết về “sự tôn nghiêm của không gian trên cao chưa bị xâm nhập” và ý thức đưa tay ra để chạm vào “khuôn mặt Chúa”.

Mặc dù chúng ta không thể chạm vào khuôn mặt Chúa theo đúng nghĩa đen, nhưng đôi khi, trải qua cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp hoặc một nơi tĩnh tâm trong thiên nhiên cho chúng ta cảm giác choáng ngợp rằng Ngài đang ở gần. Một số người gọi những khoảnh khắc này là “nơi cao”. Màng ngăn cách trời và đất dường như nhỏ lại một chút. Cảm thấy Chúa gần hơn một chút.

Có lẽ dân Y-sơ-ra-ên đã kinh nghiệm “nơi cao” khi họ cảm nhận được sự gần gũi của Đức Chúa Trời trong sa mạc hoang vu. Chúa ban trụ mây vào ban ngày và trụ lửa vào ban đêm để dẫn họ băng qua sa mạc (Xuất. 40: 34–38). Khi họ ở trong trại, “vinh quang của Đức Giê-hô-va đầy dẫy Đền Tạm” (c.35). Trong tất cả các hành trình của mình, họ biết rằng Chúa ở cùng mình.

Khi thưởng ngoạn vẻ đẹp tuyệt vời trong cõi tạo vật của Chúa, chúng ta ngày càng ý thức rằng Ngài hiện diện ở khắp mọi nơi. Khi thưa chuyện với Chúa qua lời cầu nguyện, lắng nghe tiếng Chúa và đọc Kinh Thánh, chúng ta có thể vui hưởng mối tương giao với Ngài bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu.