Một người đàn ông bước vào cửa hàng tiện lợi ở Wollongong, nước Úc, đặt tờ 20 đô lên quầy và yêu cầu đổi tiền. Khi nhân viên mở ngăn kéo, anh ta rút súng và yêu cầu đưa tất cả tiền mặt mà nhân viên vừa lấy ra. Anh ta lấy tiền từ nhân viên và bỏ trốn, để lại tờ 20 đô trên quầy. Tổng số tiền mặt anh ta lấy được từ ngăn kéo là 15 đô-la.

Tất cả chúng ta đều có lúc hành động dại dột – kể cả khi, không giống như tên trộm này, chúng ta đang cố gắng làm điều đúng đắn. Điều quan trọng là chúng ta học được gì từ hành vi dại dột của mình. Nếu không sửa chữa, những lựa chọn sai lầm có thể trở thành thói quen, điều này sẽ hình thành tính cách của chúng ta theo hướng tiêu cực. Chúng ta sẽ trở thành “kẻ dại thiếu hiểu biết” (Tđ. 10:3).

Đôi khi, thật khó để thừa nhận sự dại dột của mình vì điều đó đòi hỏi nhiều thứ. Có lẽ chúng ta cần xem xét khuyết điểm cụ thể trong tính cách của mình và điều đó thật cay đắng. Hoặc chúng ta cần thừa nhận rằng mình đã đưa ra quyết định vội vàng và lần sau nên cẩn thận hơn. Dù là lý do gì, chúng ta không bao giờ được phớt lờ những điều dại dột của mình.

Thật biết ơn vì Chúa có thể sử dụng sự dại dột của chúng ta để rèn luyện và uốn nắn chúng ta. Kỷ luật thật “không phải là vui mừng”, nhưng rèn luyện kỷ luật sẽ mang lại kết quả tốt về lâu dài (Hê. 12:11). Chúng ta hãy chấp nhận kỷ luật của Cha vì hành vi dại dột của mình và cầu xin Ngài biến chúng ta trở thành những con trai và con gái theo ý muốn của Ngài.