Đôi khi lời nói của con trẻ có thể đưa chúng ta đến chỗ hiểu biết sâu sắc hơn về lẽ thật của Đức Chúa Trời. Một buổi tối nọ khi con gái tôi còn nhỏ, tôi đã kể cho cháu nghe về một trong những sự mầu nhiệm vĩ đại của niềm tin Cơ Đốc – Đức Chúa Trời ngự trong con cái Ngài qua Con Ngài và Thánh Linh Ngài. Khi đưa cháu vào giường ngủ, tôi nói rằng Chúa Jêsus ở cùng con và ở trong con. “Chúa ở trong bụng con sao?” con bé hỏi. Tôi đáp: “À, không phải con nuốt Chúa đâu, nhưng Ngài đang ở đây với con.”
Sự diễn giải theo nghĩa đen của con gái về Chúa Jêsus ở “trong bụng” cháu khiến tôi phải ngừng lại và suy nghĩ Chúa đã đến và cư ngụ trong tôi như thế nào khi tôi mời Ngài làm Cứu Chúa của mình.
Sứ đồ Phao-lô nhắc đến sự mầu nhiệm này khi ông cầu xin Đức Thánh Linh khiến các tín hữu tại Ê-phê-sô được mạnh mẽ để “bởi đức tin, Đấng Christ ngự trong lòng [họ]” (Êph. 3:17). Khi có Chúa Jêsus ngự trong lòng, họ sẽ hiểu được Ngài yêu họ dường nào. Được nung nấu bởi tình yêu này, họ sẽ trưởng thành trong đức tin và yêu thương người khác bằng sự khiêm nhường và mềm mại khi lấy lòng yêu thương nói ra lẽ chân thật (4:2, 25).
Chúa Jêsus ngự trong những người theo Ngài có nghĩa là tình yêu của Ngài không bao giờ lìa bỏ những người đã tiếp đón Ngài vào cuộc đời mình. Tình yêu của Chúa vượt quá mọi sự hiểu biết (3:19) sẽ khiến chúng ta đâm rễ trong Ngài và hiểu được Ngài yêu chúng ta dường bao.
Lời bài hát được viết cho thiếu nhi đã diễn đạt rất đúng: “Jêsus yêu tôi lắm, phải tôi được Chúa yêu!”
Chú Giải
Kiểu mẫu đặc trưng của Phao-lô trong các bức thư gửi cho các hội thánh là ông luôn bao gồm một phần giảng dạy (giáo lý), tiếp theo sau là phần thực hành (áp dụng). Trong thư gửi cho người Ê-phê-sô, chương 1-3 là những sự dạy dỗ về giáo lý và chương 4-6 áp dụng sự dạy dỗ đó vào đời sống hằng ngày. Phân đoạn Kinh Thánh hôm nay (Ê-phê-sô 3:14-21) là cầu nối giữa hai phần này và là một trong những phân đoạn chúc phước/ca tụng tuyệt vời nhất trong Kinh Thánh. Trong phần chúc phước (lời tuyên bố về phước lành; c.14-19), sứ đồ Phao-lô cầu nguyện cho các tín hữu Ê-phê-sô thấu hiểu tình yêu, sự vĩ đại, thành tín và quyền năng không thể đo lường được của Đức Chúa Trời hằng sống. Sau đó, lời chúc phước này trở thành sự ca tụng (lời ngợi khen; c.20-21) kết thúc bằng “nguyện Ngài được tôn vinh trong Hội Thánh và trong Đấng Christ Jêsus trải qua mọi thế hệ, cho đến đời đời vô cùng! A-men”. Thật là một cách thích hợp để Phao-lô kết thúc phần giáo lý dành cho người Ê-phê-sô bằng cách nhắc nhở rằng chúng ta được phước thế nào và Đức Chúa Trời vĩ đại ra sao!